1 lần đi sửa xe máy (hắn đi quả Lambretta nên hay phải đi sửa, hắn không phải dân chơi Vespa cổ, hắn có biết gì về xe cộ đâu, mà vì sĩ diện, trước có cái Spacy ra vào hiệu cầm đồ liên tục, đến lần cuối bị thằng Owen cho phát đúng phút 90 ko lấy ra được nữa. Chả nhẽ lại đi Wave @, đành làm cái này to ve tỏ vẻ, ra cái điều đi xe này vì sành điệu chứ ko phải vì ít tiền). Hắn gặp1 người quen cũ, mấy năm không gặp, 1 đồng môn, 1 người anh, gắn liền với những kỷ niệm 1 thời điên đảo. S ty 1 tay cá độ nổi tiếng đất Hà thành những năm cuối thập kỷ 90.
S ty hồi đó đồng thời là chủ 1 doanh nghiệp về viễn thông, thành đạt, giàu có, từng trải và chịu chơi. S ty ngồi café lúc nào cũng đầy vệ tinh chung quanh nghe ngóng tham khảo S kết đâu, mà biết S đánh đâu cũng khó, lúc nào cũng tưng tửng, lạnh te. Ban bè gọi điện nhờ đánh tới tấp, 1 lúc đã thấy S lời ra vài chục quả riêng khoản vênh độ, S ko phải chủ bóng chuyên nghiệp nhưng hiệu quả gấp vạn mấy ông chủ bóng lìu tìu.
Về bản lĩnh chơi bóng thì khỏi nói, có lần vào SG giao lưu với mấy anh Hai cũng có số má, cay mũi thách đố nhau. S ty tuyên bố chơi tay bo, chỉ 2 thằng ngồi với nhau, mỗi thằng cầm $100 000, vào trận đóng cửa, tắt hết điện thoại, tự ra kèo tự chơi, ko chuyển đi đâu hết, chơi hết thì thôi.Ko thấy ông nào dám nhận chơi kiểu đó.
Hắn vào thoáng thấy S nhưng S dường như ko có phản ứng nhận ra hắn. Có 1 quy tắc bất thành văn là dân cá độ tình cờ gặp nhau ở bất cứ đâu cùng lắm chỉ gật, cười xã giao, chỉ nói chuyện bóng bánh ở các tụ điểm của dân bóng, mà cũng chẳng ai hỏi ai làm nghề gì, ở đâu, mặc dù nói chuyện nhiều và quen nhau khá lâu. Có thể S ngại gì đấy, hắn cũng nghe thiên hạ đồn đại về nhưng thăng trầm của S, nhưng hắn nghĩ dù sao mình là đàn em nên ra chào 1 tiếng.
- Hôm nọ em nhìn thấy quả E 1.8 màu trắng biển…ngày xưa của anh ở Phùng Hưng, a còn đi con ấy ko?
- À… ừ...
- Anh vẫn làm xyz chứ ạ?
- Ờ…thôi làm cái đấy rồi..
Rồi vài câu xã giao nhạt nhẽo lấy lệ. Hắn đã nghe cái biệt thự Tây hồ với mấy lô đất Mỹ đình của S ra đi hết kèm theo 1 số nợ tương đối.
Cách đây khoảng 5 năm hắn và S khá thân, thường xuyên bình luận bóng banh với nhau. Hắn quen S ở tụ điểm Café bóng đá phố HH, Trưa thứ 6, hắn ra chơi với chủ bóng của hắn, cả 1 hội khoảng chục ông tay lăm lăm tờ TTVH.
- Ai chơi lô tô ko nhỉ?, S ty hỏi và thừa biết chả ai dám chơi với S, mấy cha ngồi đấy làm gì đủ trình chơi lô tô với S (chơi lô tô là lần lượt trận này ông này ra kèo thì ông kia chọn đội sau đó ngược lại, tất cả các trận trong báo TTVH luôn, hồi đó báo chỉ đưa các trận giải lớn Anh, Ý, TBN, Đức, giải Pháp thì hầu như ko ai chơi, hồi đó chưa ai biết internet là gì, báo TTVH chiều thứ 6 chưa có kèo gì mà tham khảo, tự cảm nhận mà ra kèo thôi), tất cả hơn 30 trận.
Hắn nghe thấy thế khoái quá, đúng gu của hắn. Hắn rỉ tai chủ bóng của hắn: "anh để em chơi với S được ko".
- S, ông chơi với thằng em tôi được ko?
- Ừ, cũng được. S lơ đãng chả thèm nhìn hắn.
- Em chỉ chơi 1 quả 1 trận thôi.
- Ok, muốn chơi bao nhiêu cũng được.
Hắn lấy tờ báo với cây bút, 20 phút xong hết hơn 30 trận 4 giải.
- Em ghi ra 1 tờ nữa anh cầm 1 bản nhé.
- Ko cần, nhớ rồi, cậu cầm rồi thứ 2 ra tính tiền.
Sửa bởi người viết 13/09/2008 lúc 10:45:33(UTC)
| Lý do: Chưa rõ