logo

Thông báo

Icon
Error

Tùy chọn
Xem bài viết cuối Go to first unread
Offline lesliuton01  
#1 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 01:23:28(UTC)
lesliuton01


Danh hiệu: Veteran Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 29-11-2009(UTC)
Bài viết: 2,319
Man
Đến từ: Rừng

Thanks: 17 times
Được cảm ơn: 72 lần trong 67 bài viết


-Chuyện xảy ra đã hơn 9 năm rồi, vâng, 9 năm trời tôi im lặng, không dám kể chuyện này cho ai nghe cũng chỉ vì một chữ sợ. Xin mọi nguoi đừng hiểu lầm, tôi không sợ ma, tôi sợ người! tôi sợ khi tôi kể ra câu chuyện này người ta sẽ bắt giam tôi, sẽ ghét tôi vì tôi cũng có lỗi trong câu chuyện sắp kể. Tôi là kẻ đồng phạm!

-9 năm trước, tôi là một học sinh lớp 11, ngoài học lực trung bình ra thì tôi ít ra cũng là một học sinh ngoan, không có thành tích bất hảo, quậy phá gì trong trường cả. Chỉ có một cái tội là tôi tuy nhát gan nhưng lại rất thích tốc độ. Trong mấy đứa bạn thì tôi kết thân với thằng Hữu vì tôi với nó đều có chung sở thích đua tốc độ và tay lái nó cũng có thể gọi là cứng, bằng chứng là từ lúc tập tành đua xe đến giờ nó chưa bao giờ té xe hay va quẹt gì cả, tôi rất yên tâm mỗi khi ngồi sau xe nó dù cho có những lúc nó phóng gần 100 km/h gió rít cay cả mắt.

-Đêm hôm đó, không như thường lệ chạy vòng vòng Nam Sài Gòn, 2 đứa tôi quyết định đổi gió chạy xuống Bình Phước chơi rồi chạy về. Nói là chạy xuống chơi chứ thực ra mục đích chủ yếu là lướt tốc độ ở những đoạn đường vắng để thỏa mãn cái sở thích nguy hiểm của cả hai mà thôi. Lúc về thì thằng Hữu nó hăng máu phóng nhanh quá, ngay cả tôi cũng thấy rờn rợn vì khu vực này cua gắt quá, hai bên đường cây cỏ mọc cao đến ngực, lỡ lạc tay lái thì cũng không ai biết mà cứu. Lần đầu tiên trong đời lướt gió, tôi kêu thằng Hữu: 
“Chậm thôi mày ơi”! 
Thằng Hữu cười tự mãn: 
“Sợ à? Đâu phải lần đầu…
“Rầm”
Chưa nói hết câu thì xe của bọn tôi tông phải đít xe đạp của một chị đi cùng chiều ngay khúc cua gắt.

-Tôi không nhớ rõ lắm nhưng cao lắm là mười giây sau bọn tôi đã ngồi dậy được rồi vì bọn tôi té vào đống cỏ nên chỉ bị trầy sướt nhẹ, hai đứa tôi nhìn qua phía chị đi xe đạp thì thấy nằm bất động. Tôi cũng có linh tính chẳng lành rồi vì bọn tôi té nhẹ một phần là do té vào đống cỏ, còn chị ta thì bị tông bất ngờ từ phía sau rồi té đập đầu xuống đường. Tôi đã sợ, thằng Hữu còn sợ hơn vì nó là thằng trực tiếp cầm lái gây tai nạn, nếu có chuyện không hay thì chắn chắn sẽ đi tù hoặc trại cải tạo hay ít nhất cũng bị gia đình nạn nhân kéo ra đánh chết. Hai đứa tôi lay mãi chị ấy chẳng tỉnh nên chẳng ai bảo ai cả hai lật người chị ấy lên để xem còn thở không. Vừa lật lên xong thì cả hai thằng tôi muốn tiểu ra quần, không kịp sờ mũi xem nạn nhân còn thở hay không, thằng Hữu bỏ chạy ra chiếc xe, tôi cũng không có gan nên phải chạy theo nó. Tuy bỏ chạy thiệt nhanh nhưng lúc đó tôi cầm lái và cũng có lẽ vì nhát tay nên lúc về bọn tôi đi rất chậm. Tôi nhớ mang mán là lúc vừa leo lên xe chạy thì thằng Hữu có quay đầu lại nhìn và nói cái gì đó nhưng lúc đó tôi cũng rối trí quá nên không để ý.

-Đêm hôm đó tôi ngủ ké nhà thằng Hữu, và chính cái đêm định mệnh đó đã khiến tôi phải mang một nổi sợ khó hiểu cho đến bây giờ: Thằng Hữu chết. Lúc công an điều tra, tôi thuộc diện tình nghi số một vì đêm hôm đó có mình tôi ở nhà thằng Hữu, mà lại ngủ chung phòng trong khi ba má nó đi tỉnh chưa về. Mất mấy ngày trời điều tra với hỏi cung, tôi mới được minh oan vì ba mẹ nó xác nhận hai đứa tôi chơi với nhau rất thân, không hề có thù oán hay mâu thuẫn tiền bạc gì. Vả lại theo hiện trường thì thằng Hữu bị vấp chân té đập đầu xuống sàn nhà chứ không có dấu vết đánh nhau hay vật lộn.

-Mất một thằng bạn thân, tôi cũng buồn lắm chứ, nhất là nó lại chết vì một lý do lãng nhách như vậy. Tôi vắt óc nhớ lại xem tối hôm qua trong lúc ngủ có chuyện gì xảy ra hay không nhưng tôi chỉ nhớ được một chút chi tiết nhỏ là khuya hôm đó chỉ có tôi là ngủ được, còn thằng Hữu vẫn bị ám ảnh vì chính nó trực tiếp cầm lái nên hầu như nó thức suốt. Tôi chỉ nhớ lúc đó khoảng 2h sang thì thằng Hữu lay tôi dậy nói giọng run run: “Có cái gì ở trong nhà tắm”. Tôi thì đang say ke nên ngồi dậy ngó một cái cho có lệ, phán một câu: có gì đâu rồi nằm xuống ngủ tiếp. 

-Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ được, dẫu cho tôi có vắt óc suy nghĩ tôi vẫn không thể nhớ là tôi đã nhìn thấy cái gì khi tôi ngồi bật dậy. Mấy hôm sau tôi tìm trên báo cũng không thấy có tin tức gì nói về tai nạn đêm trước. Tôi nghĩ thầm: có lẽ là nạn nhân chưa chết, lại không biết thủ phạm nên báo chí không có đăng chăng?
-Mọi chuyện có lẽ đã trôi vào quên lãng nếu như tôi không gặp được anh Tuấn, vừa là một người thầy, vừa là một người bạn tôi có thể tin tưởng được. Anh ấy là thầy dạy ảo thuật của tôi, mốt của giới trẻ lúc đó là học ảo thuật rồi ra đường diễn trò, vừa được mấy em gái chú ý, vừa có thể kiếm chút tiền tiêu vặt. Lẽ ra tôi cũng không dại gì đi kể cho anh Tuấn nghe chuyện đó nhưng vì xét thấy chuyện qua cũng lâu rồi, báo chí cũng chả đăng tin tức. Tuy vậy đó cũng chỉ là những lý do phụ thôi, nguyên nhân chủ yếu là vì anh Tuấn biết chút ít về thôi miên. Mà tôi thì lại muốn nhớ lại xem đêm hôm ấy xảy ra chuyện gì. Chuyện xảy ra cũng đã gần 3 năm rồi, vả lại anh Tuấn cũng cho biết là anh ấy chỉ biết chút ít về thôi miên thôi nên chưa chắc đã giúp tôi được gì nhiều. Tuy vậy tôi cũng hy vọng có thể tìm hiểu thêm cái gì đó về cái chết bất thường của thằng bạn thân.

-Chiều hôm đó, tôi đến nhà anh Tuấn ăn cơm rồi thử nghiệm thôi miên.Cơm nước xong xuôi, Anh Tuấn bảo:
“Vào phòng tao, phải yên yên tĩnh mới làm được”.
Tôi ngồi dựa vào ghế, tôi cũng không rõ anh Tuấn làm động tác gì, tôi chỉ nhớ ảnh cứ lặp đi lặp lại mấy câu nói về thời điểm 3 năm về trước, thế là tôi ngủ lúc nào không hay.

-2 đứa tôi đang chạy tới khúc cua gắt, hình như tôi đã biết trước sẽ đụng phải cô gái nhưng tôi không thể nói theo ý tôi được, tôi chỉ nói: 
“Chậm thôi mày ơi”! 
Thằng Hữu cười tự mãn: 
“Sợ à? Đâu phải lần đầu…
“Rầm”
Mọi chuyện xảy ra đều nằm trong đầu tôi, tôi có thể biết hết. Thậm chí ngay khi vừa lồm cồm bò dậy tôi không cần quay đầu lại tôi cũng biết chị ấy nằm bất động phía sau. Thế nhưng tôi vẫn quay đầu, vẫn làm những việc mà tôi đã biết hết nhưng không thể cưỡng lại. Hai đứa tôi đi đến gần để lật người chị ấy lên để sờ mũi theo đúng kịch bản nằm sẵn trong đầu tôi. Gương mặt chị ấy thế nào? Đó là điều duy nhất mà tôi không biết trước được. Vừa đặt tay lên người chị ta, tôi cảm nhận thêm được một điều mà trước đây tôi vẫn chưa biết trước hay nhớ ra được: “quá lạnh”. 
Vài giây sau, cái gương mặt mà tôi không đoán trước được đã từ từ hiện rõ, tôi chỉ kịp la lên rồi chạy theo thằng Hữu. Đúng lúc đó thì tôi tỉnh giấc.

-Anh Tuấn ngồi trước mặt tôi, gương mặt hơi căng thẳng một chút, có lẽ anh không hiểu tại sao tôi lại tỉnh giấc sớm như vậy. Chờ tôi hoàn hồn, anh Tuấn hỏi:
“Sao, mày thấy được những gì?”
Tôi không nói, nhắm mắt một hồi lâu để hồi tưởng lại những gì vừa gặp phải trong giấc mơ. Gần 5 phút sau tôi mới mở mắt ra trả lời:
“Em thấy nhiều hơn những gì em nhớ được”.
Anh Tuấn sốt sắng:
“Rốt cuộc là mày thấy thêm cái gì mới ngoài những gì mày nhớ?”
Tôi đáp ngắt quãng:
“Em..thấy nó…lạnh…lạnh!”(bạn đọc hãy thông cảm vì lúc đó tôi thực sự hoảng sợ lắm.)
Anh Tuấn hỏi lại:
“Cái gì lạnh? “
Tôi nói:
“Xác…lạnh, em…em…em nhớ lúc xảy ra đâu có thấy nó lạnh dữ vậy!”
Anh Tuấn trấn an:
“Không có gì đâu, vì lúc thôi miên thì mày đã biết trước một phần nào nên bình tĩnh hơn và cảm giác rõ ràng hơn thôi! Còn thấy gì nữa không?”
Tôi trả lời:
“Có, em thấy mặt của cổ, chết chắc rồi anh ơi! Vậy mà lúc trước em còn hy vọng người ta cứu được”.
Anh Tuấn nói:
“Bây giờ mày bình tĩnh một chút, sau đó kể lại cho anh nghe mặt mũi thế nào mà mày bảo chết? ngưng thở à?”
Tôi lại bắt đầu lắp bắp: (chả hiểu sao lúc đó sợ muốn tiểu ra quần)
“Em…em nhìn không…không rõ…rõ cho lắm, nhưng…nhưng mà mặt bên phải…phải...không bên trái nát…nát hết, tóc…tóc bệt vô…vô mặt, mắt…mắt bên phải nhìn em!”
Anh Tuấn trấn an tôi:
“Chắc là mắt trợn trừng thôi, không phải nhìn mày mà cũng chưa chắc là chết đâu. Mày sợ quá hóa khùng đấy. Còn thấy gì nữa?”
Tôi đáp:
“Hết rồi, tới đó em sợ quá tỉnh dậy luôn”.
Anh Tuấn tiếp tục hỏi:
“Muốn làm tiếp không?”
Tôi đáp giọng nhát gừng:
“Thôi để mai làm tiếp, em sợ tối ngủ không được”.
Anh Tuấn cười đáp:
“Uh, thôi mày về ngủ đi, tao mà làm tiếp không khéo mày ngủ luôn”.
Tôi cười gượng:
“Chắc vậy!”
Tôi dắt xe chạy về mà lòng lâng lâng khó tả, vừa muốn biết rõ sự thực lại vừa sợ. Tôi cũng chả rõ mình sợ cái gì. Sợ ma, sợ công an bắt khi biết chị ta đã chết hay sợ nhìn thấy cái xác chết đó? Tôi bắt đầu tin tưởng phương pháp thôi miên của anh Tuấn có thể giúp tôi tìm được phần nào nguyên nhân cái chết đáng ngờ của thằng Hữu.
Đột nhiên tôi nhớ lại một chuyện:
“Phải rồi, lúc vừa nhảy lên xe thằng Hữu có ngó lại nhìn và la lên cái gì đó, ngày mai mình phải nhờ anh Tuấn thôi miên tiếp để tìm hiểu mới được.”

Sửa bởi người viết 28/09/2011 lúc 01:24:58(UTC)  | Lý do: Chưa rõ

Hãy cân nhắc thật kĩ trước khi đánh nhé !
Quảng cáo
Offline Man_United_1783  
#2 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 01:32:53(UTC)
Man_United_1783


Danh hiệu: Bronze Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 16-08-2008(UTC)
Bài viết: 14,373
Đến từ: vietnam

Cảm ơn: 182 lần
Được cảm ơn: 378 lần trong 278 bài viết
dài quá, sắp đá c1, soi ốc thôi .
Offline cupidon  
#3 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 01:39:13(UTC)
cupidon


Danh hiệu: Veteran Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 22-03-2010(UTC)
Bài viết: 2,346
Đến từ: LUONG SON BAC

Cảm ơn: 42 lần
Được cảm ơn: 49 lần trong 45 bài viết

 đợi c1 vào đọc,nổi cả da gà

Offline hckbk  
#4 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 02:14:10(UTC)
hckbk


Danh hiệu: Senior Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 05-04-2009(UTC)
Bài viết: 486
Man

Thanks: 8 times
Được cảm ơn: 27 lần trong 20 bài viết

 cũng có tý ghê 

"Trong đạo cá độ, quý ở chỗ nghiêm trang cẩn thận. Người cao thủ đánh ở trung tâm (kick-off), thấp thủ đánh ở ngoài biên (bám càng), người vừa vừa đánh các góc (corner kick), đó là lối thường trong đạo cá độ. Trong phép cá độ: thà thua một trận, không được nóng máu, đánh trên phải nhìn dưới, đánh xỉu phải trông tài, trước sau phòng bị, hai đằng đều cần." (Trích "Đạo cá độ", NXB Hội cá độ Việt Nam, trang 1)
Offline EricNam  
#5 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 02:17:53(UTC)
EricNam


Danh hiệu: Silver Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 14-12-2008(UTC)
Bài viết: 18,710
Man
Đến từ: T♂ky♂

Thanks: 13 times
Được cảm ơn: 226 lần trong 180 bài viết
ghê thì thôi kô đọc
Offline *HIEUTRUONG*  
#6 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 03:55:22(UTC)
*HIEUTRUONG*


Danh hiệu: Senior Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 28-03-2010(UTC)
Bài viết: 1,025
Man
Đến từ: Hoa Phượng Đỏ

Thanks: 174 times
Được cảm ơn: 91 lần trong 86 bài viết

ơ thế hết rồi à

đang gay cấn

Offline Ronaldo_81  
#7 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 04:21:25(UTC)
Ronaldo_81


Danh hiệu: Senior Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 03-12-2007(UTC)
Bài viết: 1,073
Man

Thanks: 6 times
Được cảm ơn: 43 lần trong 42 bài viết

Truyện ma

Lê Công Định  
#8 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 04:31:13(UTC)
Lê Công Định


Danh hiệu: Master Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 07-07-2009(UTC)
Bài viết: 6,161
Man
Đến từ: USA

Thanks: 678 times
Được cảm ơn: 3660 lần trong 1553 bài viết

đang hay thì hết

Offline lesliuton01  
#9 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 07:33:31(UTC)
lesliuton01


Danh hiệu: Veteran Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 29-11-2009(UTC)
Bài viết: 2,319
Man
Đến từ: Rừng

Thanks: 17 times
Được cảm ơn: 72 lần trong 67 bài viết

 -Đêm hôm đó, tôi không tài nào ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là nhìn thấy gương mặt tan nát của người con gái mà bọn tôi đâm phải. Lắm lúc tôi lại nhớ đến thằng Hữu, không biết giờ này nó đã đi đến nơi nào, cho đến lúc chết nó có biết chuyện gì đã xảy ra không? Cứ thế tôi thiếp đi lúc nào không biết.
Cả ngày hôm sau, hầu như tôi làm việc gì cũng lơ là, đầu óc tôi lúc nào cũng mong cho đến chiều tối, ngay cả tôi cũng không biết là tôi nôn nóng biết được câu nói bí ẩn của thằng Hữu với mục đích gì. Để thỏa mãn cái trí tò mò? để tìm ra lý do cái chết của thằng bạn thân? hay là để chứng minh trên đời này có ma?

-Đã gần 6h tối, tôi không hiểu tại sao ban ngày tôi sốt sắng, mong muốn đến giờ phút này thì bây giờ tôi lại hơi run. Tôi chỉ sợ thằng Hữu bảo rằng: "nó bò theo kìa" thì chắc tôi mất ngủ cả tuần.
Tôi chạy sang nhà anh Tuấn, như thường lệ, anh Tuấn bắt tôi phải ăn uống xong mới vào phòng bắt đầu thôi miên (tôi đã giải thích lý do Anh Tuấn đi theo đường lối của bác sĩ Brémaud đó là thôi miên ngay sau bữa ăn bằng cách lợi dụng tình trạng sinh lý lúc dạ dày đang bận việc, điều mà những nhà thôi miên thông thường kiêng kỵ nhưng thực tế chưa có một đồng tử nào của bác sĩ Brémaud gặp họa).
Bước vào phòng tôi thấy nó hơi rờn rợn, không biết cái cảm giác này là do không khí âm u, tĩnh mịch trong căn phòng tạo ra hay là do tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi giấc ngủ thôi miên hôm qua. Vẫn bài bản như cũ nhưng lần này tôi có vẻ đi vào giấc ngủ rất nhanh (sau này anh Tuấn giải thích là do tôi đã quen, không còn cảm giác chống đối).

-Bọn tôi đang chạy trên đường, tôi đang cầm lái. Ôi chết, vậy trước lúc bỏ chạy đó thằng Hữu muốn nói với tôi cái gì? Tôi muốn mở miệng hỏi thằng Hữu nhưng có cái gì đó vô hình níu lại khiến tôi toàn tuôn ra những câu sợ hãi trống không, hoàn toàn không phù hợp với ý muốn của tôi. Suốt cả đoạn đường, hễ mỗi lần thấy người phụ nữ nào đó đạp xe đạp là tim tôi đập thình thịch, tôi cũng không biết người con gái bị đụng chết đó là ai, lại càng không biết chuyện gì đã xảy ra sau lưng khi tôi vừa cầm lái khiến thằng Hữu phải la hoảng như vậy. Tôi chỉ biết lúc đó tôi càng nghe la thì càng rồ ga chạy, tôi chỉ muốn bỏ chạy, không muốn thấy gì cả.
Về đến nhà thằng Hữu, tôi quyết định ở lại. Quả thực là hôm nay tôi không có gan để đi về nhà một mình. Tôi cố để ý xem trong nhà có điều gì đó lạ thường hay không nhưng khổ nổi cái cần cổ của tôi không quay theo ý tôi. Rốt cuộc tôi cũng chẳng nhìn được gì bên trong cái nhà tắm mà khuya nay thằng Hữu sẽ hốt hoảng kể với tôi.

Tôi đang ngủ còn thằng Hữu thì nằm gác tay lên trán. Mà không, tôi cũng đang thức nếu không làm sao tôi lại thấy mình ngủ. Tôi bắt đầu cảm thấy mơ hồ về mình. Đêm nay căn nhà có vẻ yên tĩnh lạ thường, nhiều lúc tôi cũng thường ghé sang ngủ ké nhà thằng Hữu nhưng căn nhà không bao giờ yên tĩnh như đêm nay. Đúng rồi, hồi trước tối nào nó cũng mở nhạc cho dễ ngủ cơ mà. Đêm nay tại sao nó không mở? Nó đang hoảng loạn hay sao? Tôi muốn quay sang hỏi nó nhưng cố gắng cỡ nào tôi cũng không làm được, thôi kệ mọi chuyện tới đâu hay tới đó vậy.

 Đã 2 giờ đêm, vâng, theo cảm nhận của tôi là vậy chứ thực ra tôi chẳng nhìn thấy gì cả. Mọi thứ xung quanh tôi tối đen, lúc chiều tối ban nãy mặc dù tầm nhìn hạn chế tuy vậy ít ra tôi còn thấy cảnh vật trước mắt nhưng bây giờ thì mọi thứ tối đen. Nhiều lúc tôi cũng lờ mờ biết mình đang mơ một giấc mơ thôi miên để tìm một cái gì đó nhưng chỉ một lúc sau là cái cảm giác đó biến mất. 

Tôi nghe tiếng sột soạt ngay sau lưng! Hơi run run, tôi cố gắng quay lại nhưng bất thành vì chẳng những tôi không thể cử động mà kể cả có xoay qua được thì cặp mắt cũng chẳng nhìn thấy gì cả. Phải một lúc sau, bình tâm suy nghĩ lại, tôi chợt nhớ ra là thằng Hữu không ngủ được, tiếng động vừa rồi chắc là do nó chứ còn ai. Nghĩ vậy nên tôi cũng yên tâm một chút nhưng cảm giác rờn rợn vẫn còn. Các bạn không biết chứ cái cảm giác bất lực đó rất đáng sợ, thà tôi gặp ma chứ đừng để tôi biết có một cái gì đó bò trườn phía sau lưng mà không nhìn thấy hay cử động gì được.

-Một lúc lâu sau, theo tôi cảm nhận thì ít nhất cũng đã 40 phút trôi qua mà mọi chuyện vẫn bình thường. Tôi tự hỏi: “tôi phải chờ đợi cái cảm giác hồi hộp muốn đứng tim này bao lâu nữa?”
“Thanh, dậy mày ơi, có cái gì trong nhà tắm kìa, Thanh!”
Giọng thằng Hữu sát bên tai làm tôi tỉnh giấc. Tôi quyết định ngồi bật dậy để nhìn cho rõ cái hình ảnh mà tôi cho là ghê gớm đó. Nhưng không, tôi đã không làm theo ý mình, tôi từ từ ngồi dậy miệng lẩm bẩm: “cái gì?” 
Một cảm giác kinh hoàng chạy dọc sống lưng, tôi muốn la lớn lên rồi bỏ chạy nhưng không được, tôi không hiểu sao tôi lại nằm xuống ngủ tiếp được trong khi đầu óc đang cực kỳ hoang mang hoảng sợ. Không hiểu có phải đầu óc hoảng loạn quá hay không mà tôi chẳng nghe chẳng thấy thằng Hữu kêu la hay nói năng gì cả. . Tôi không cam tâm, tôi quyết định phải cố gắng quẫy đạp cho đến khi tôi vùng dậy bỏ chạy được mới thôi. Một lần, hai lần, ba lần, đến lần thứ tư thì dường như tôi đạp trúng một ai đó, chắc là thằng Hữu. Tôi mở mắt ra tỉnh giấc. 

Xung quanh đèn chiếu sáng rực chứ không tối như tôi tưởng, anh Tuấn đang ngồi xoa ngực ra vẻ đau lắm. Tôi lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo một chút rồi hỏi:
“Anh sao thế? “
Anh Tuấn đáp có vẻ hơi bực dọc:
“Mày đạp trúng tao còn hỏi!”
Tôi hiểu vấn đề rồi nên cũng không giải thích dài dòng mà đáp gọn lỏn:
“Xin lỗi!”
Anh Tuấn thông cảm:
“Không sao, chuyện nhỏ thôi, tao đâu phải bị lần đầu! Mà nè, mày thấy được gì phải không? Nếu không chắc cũng không phản ứng dữ dội vậy đâu.
Tôi cũng cố gắng bình tĩnh trả lời:
“Có, bây giờ em mới biết, vậy mà hôm…hôm đó…em em lại nằm xuống…xuống ngủ tỉnh bơ.”
Ôi trời tôi lại nói lắp bắp nữa rồi.
Anh Tuấn tò mò:
“Thế mày nhìn thấy cái gì? Từ từ mà nói, không cần gấp.”
Tôi nuốt nước bọn, cố gắng trấn tĩnh để lấy lại tinh thần, gần 1 phút sau cố gắng lắm tôi mới trả lời rành rọt:
“Em thấy cô Hiền, má thằng Hữu đứng ngay trước cửa nhà tắm”.
Anh Tuấn phì cười:
“Bả chửi mày hay cầm dao giết mày mà mày sợ?”
Tôi đáp:
“Bả thương em lắm, em hay qua nhà thằng Hữu chơi hoài mà”.
Anh Tuấn gắt:
“Vậy thì có gì mà sợ?”
Giọng tôi bắt đầu run lên:
“Bữa đó em đang say ke nên thấy bả em vẫn lăn ra ngủ rồi tới sang em quên mất mình thấy cái gì, nhưng mà lúc nãy em nhớ lại là em thấy bả”.
Anh Tuấn bực dọc:
“Cái thằng này mày giỡn mặt với anh à? Thế thì có gì mà sợ?”
Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, tôi la lên:

 

Hãy cân nhắc thật kĩ trước khi đánh nhé !
HardyRock  
#10 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 07:42:36(UTC)
HardyRock


Danh hiệu: Silver Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 27-07-2008(UTC)
Bài viết: 13,093
Man
Đến từ: ★★★★★

Thanks: 208 times
Được cảm ơn: 174 lần trong 131 bài viết

Đọc có hàng cuối mà đã thấy sợ sợ,thôi không chơi

Offline e.focus  
#11 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 07:48:07(UTC)
e.focus


Danh hiệu: Senior Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 25-11-2009(UTC)
Bài viết: 709
Đến từ: sai gon

Cảm ơn: 30 lần
Được cảm ơn: 15 lần trong 13 bài viết

 dang ghe thi dut day dan 

sap dai ra quan roi ma co ai lay day thun buoc lai cho 

http://vozforums.com/showthread.php?t=1757812 quat tiep nao

Sửa bởi người viết 28/09/2011 lúc 07:50:14(UTC)  | Lý do: Chưa rõ

Offline battu78  
#12 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 11:38:12(UTC)
battu78


Danh hiệu: Senior Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 21-12-2009(UTC)
Bài viết: 1,465
Đến từ: hcm

Cảm ơn: 174 lần
Được cảm ơn: 167 lần trong 95 bài viết

đêm nay phọt tiếp nhe bạn

hôm qua đc xong sợ quá đi ngủ lun....ko thì thua téc đít rồi

cái gì của Ceasar thì trả cho Ceasar
Offline cuoionline  
#13 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 11:52:03(UTC)
cuoionline


Danh hiệu: Silver Member

Medals: Dep.: Virtual bet Dep.Medal: Medal of Honor Cadovn

Nhóm: Member, Virtual bet Dep.
Gia nhập: 13-05-2010(UTC)
Bài viết: 9,715
Man
Đến từ: Cung Trăng

Thanks: 87 times
Được cảm ơn: 993 lần trong 521 bài viết
đọc cm thấy sợ quá nên ko giám đọc
Offline TriệuLuân  
#14 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 12:01:04(UTC)
TriệuLuân


Danh hiệu: Bronze Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 19-03-2010(UTC)
Bài viết: 11,104
Đến từ: HCM CITI

Cảm ơn: 2805 lần
Được cảm ơn: 4978 lần trong 3719 bài viết

truyện hay đọc nổi da gà mấy lần vkl

và đây là link câu chuyện ko biết phần kết có đúng vậy ko ???công nhận nhà hàng xóm chơi hay quá

http://www.raovatbp.com/up/showthread.php?t=798&page=1

TÂM BẤT BIẾN GIỮA DÒNG ĐỜI VẠN BIẾN TÂM VẪN BÌNH AN GIỮA MUÔN SỰ BẤT AN ĐỜI VIỆC GÌ ĐẾN SẼ ĐẾN NHƯNG AI BẠC BẼO MÌNH VẪN KHÔNG ĐÀNH LÒNG QUÊN
Offline Vạn Lí Độc Hành  
#15 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 12:13:11(UTC)
Vạn Lí Độc Hành


Danh hiệu: Master Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 02-09-2010(UTC)
Bài viết: 9,741
Man
Đến từ: nhà tui chứ ở đâu

Thanks: 2016 times
Được cảm ơn: 1059 lần trong 927 bài viết

Originally Posted by: trieuluan Go to Quoted Post

truyện hay đọc nổi da gà mấy lần vkl

và đây là link câu chuyện ko biết phần kết có đúng vậy ko ???công nhận nhà hàng xóm chơi hay quá

http://www.raovatbp.com/up/showthread.php?t=798&page=1

 

 

 

Đang ức chế vì đang đọc nửa chừng mất hứng, mà đọc xong cái kết này thì cụt hứng luôn.



Không biết phải thanks hay ném đá pác đây 

Lên đường về nhà nào
Offline thosay39  
#16 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 12:15:57(UTC)
thosay39


Danh hiệu: Senior Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 01-05-2010(UTC)
Bài viết: 1,483

Cảm ơn: 363 lần
Được cảm ơn: 81 lần trong 78 bài viết

Originally Posted by: battu78 Go to Quoted Post

đêm nay phọt tiếp nhe bạn

hôm qua đc xong sợ quá đi ngủ lun....ko thì thua téc đít rồi

Thế thì hậu tạ chủ thớt đi chứ?

Originally Posted by: cuoionline Go to Quoted Post
đọc cm thấy sợ quá nên ko giám đọc

 Truyện này đã xi nhê gì nhỉ? Hay tại mình đọc ban ngày. Để tối đọc lại xem sao

Offline battu78  
#17 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 12:30:20(UTC)
battu78


Danh hiệu: Senior Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 21-12-2009(UTC)
Bài viết: 1,465
Đến từ: hcm

Cảm ơn: 174 lần
Được cảm ơn: 167 lần trong 95 bài viết

hôm qua mình đọc xong lúc 1h45...cảm giác cứ như có ai đó đang đứng sau lưng mình

click qua I b e t định gõ Man City..thì có tiếng gió sau lưng...gõ BAYER đi anh

sợ quá chạy lên lầu đi ngủ quên đi tè lun..sáng dậy xém tè dầm

@ cám ơn anh MA đã giúp em thoát chết

cái gì của Ceasar thì trả cho Ceasar
Offline thosay39  
#18 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 01:02:43(UTC)
thosay39


Danh hiệu: Senior Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 01-05-2010(UTC)
Bài viết: 1,483

Cảm ơn: 363 lần
Được cảm ơn: 81 lần trong 78 bài viết

Phần kết rất là lãng xẹt, thôi post giùm luôn cho ae đỡ mất hứng. Bỏ qua đoạn giữa nhé, ae cứ đọc đoạn kết là hiểu, đọc đoạn giữa mất công chả đc gì:

 

Phần tiếp theo: Sự thật của sự sợ hải.

Tôi biết các bạn rất nóng lòng muốn biết hồi kết của câu chuyện này là như thế nào nhưng vì nhiều điều không thể giải thích nổi liên tiếp xảy ra trong thời gian vừa qua nên tôi không có sự lựa chọn nào khác, đành phải gác lại sự kì vọng của các bạn để tập trung đi tìm một câu trả lời thỏa đáng cho toàn bộ những thắc mắc của mọi người.
Quay trở lại với ngày hôm đó Tôi, cô Hiền cùng với bà Sương, ba người chầm chậm tiến phề phía phòng tắm. Không ai nói gì nhưng dường như tất cả đều cảm nhận được một bầu không khi rờn rợn đang bao trùm. Trong nhà tắm tiếng nước chảy róc rách vẫn vọng ra làm chúng tôi như ngạt thở. Nhìn cô Hiền cầm cây chổi mà tay run run, tôi ước gì mình có đủ can đảm để đi vào một mình, tránh cho cô phải đối mặt với thế lực kì bí phía sau cánh cửa. Nhưng nỗi sợ hãi quá lớn đã lấn át tất cả, chầm chậm từng bước một, không biết là qua bao lâu, chúng tôi đã đến sát cửa nhà tắm. Tôi nhìn hai người phụ nữ sau lưng mình, mặt họ trắng bệch nhưng ánh mắt hiện lên vẻ kiên định, tôi gật đầu, hít một hơi dài và mở tung cánh cửa ra ...Dù đã chuẩn bị đối mặt với bất cứ tình huống bất ngờ nào có thể xảy ra nhưng những gì đập vào mắt thật quá sức tưởng tưởng của ba người chúng tôi.
... Trống rỗng ...
... Hoàn toàn trống rỗng ...
Nước không hề chảy và trong nhà tắm không có một ai. Mọi thứ vẫn nằm im ở đúng chỗ của nó. Điều này quả thật là bất ngờ, nó làm cho cả ba người rợn tóc gáy, phải chăng chỉ là ảo giác, hay tất cả vốn là do chúng tôi tưởng tượng ra ? Cả ba chìm vào những suy nghĩ của riêng mình mà không để ý rằng cánh cửa nhà tắm không biết từ bao giờ đã đóng sập lại.
Và đã đến lúc để kết thúc câu chuyện, xin tự giới thiệu với các bạn, tôi là Kiên, chuyên viên của viện tâm lý hình sự, bộ công an. Những gì tôi vừa kể với các bạn là lời tâm sự của nhân chứng một vụ án mạng đáng nhớ trong quãng thời gian công tác của tôi.
Mọi chuyện bắt đầu khi đêm hôm đó tôi nhận được điện thoại của cấp trên yêu cầu phải có mặt ngay lập tức ở sở để khai thác thông tin từ một nạn nhân còn sống đang trong trạng thái hoảng loạn tinh thần. Qua tiếp xúc tôi có thể kết luận anh này vừa trải qua một cú sock rất lớn. Anh nói về những điều khó tin như xác chết sống dậy hay cuốn nhật ký gì đó. Điều này khiến tôi tò mò và tự bắt tay vào điều tra, khi mà cấp trên đã kết luận đây chỉ là một tai nạn ngẫu nhiên. Qua những gì thu thập được từ cuốn nhật ký tìm thấy trong nhà của nạn nhân cùng với việc trực tiếp điều tra hiện trường, tôi có thể khái quát lại cho các bạn diễn biến của toàn bộ câu chuyện là như sau.

Gia đình cô Hiền và gia đình nhà hàng xóm có xích mích với nhau, người hàng xóm quyết định đục tường thông vào nhà tắm của cô Hiền để tiện trả thù, việc này được thực hiện bí mật và được che giấu bởi tấm gương trong nhà tắm. Sau khi có được con đường bí mật này, thỉnh thoảng người kia lại lẻn vào lúc đêm khuya để kiếm chác một vài thứ. Đêm hôm đó anh bạn tên Hữu không ngủ được, đang đi vệ sinh thì bất ngờ thấy tấm gương dịch chuyển, một người chui ra thì sợ quá, quên cả kéo khóa quần chạy vội ra cầu thang, trượt chân qua đời. Cha anh Hữu đang tắm thì cũng gặp hoàn cảnh tương tự, dẫm phải cục xà phòng và ra đi. Khi tôi đến và vô tình bắt gặp người kia trong nhà tắm, bà ta sợ rằng đã bị lộ nên đóng cửa, trát xà phòng ra sàn rồi chui về nhà, rình ba người kia đi vào thì lẻn sang vì cửa vẫn chưa khóa, đóng cửa tắt đèn. Ba người kia sợ quá trượt chân ngã. Tôi may mắn đập đầu vào cái chổi mà cô Hiền cầm theo nên không bị làm sao cả. Cuối cùng vụ án cũng sáng tỏ, hung thủ bị bắt, đeo mặt nạ và kính hồng ngoại nhìn ban đêm, tôi lên mạng kể lại chuyện ngày xưa ...
Lại nói về vụ tai nạn năm nào, nếu chịu khó lên youtube các bạn sẽ thấy một clip có một cô gái giấu xe đạp và đặt máy quay trong bụi rậm, rình lúc có người đi ngang qua thì đẩy xe đạp vào xe cho họ ngã rồi nằm xuống giả chết để quay phim xem phản ứng của mấy người đó ra sao.
Những chi tiết rườm rà khác là do nhân vật chính tự kỉ ám thị, lúc thôi miên tự nghĩ ra
Câu chuyện của tôi xin được chấm dứt tại đây!

thanks 1 người cảm ơn thosay39 cho bài viết.
nescafe trên 28-09-2011(UTC) ngày
Offline nescafe  
#19 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 03:11:03(UTC)
nescafe


Danh hiệu: Senior Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 27-10-2009(UTC)
Bài viết: 715
Man
Đến từ: Viet Nam

Thanks: 180 times
Được cảm ơn: 180 lần trong 125 bài viết

lol lol lol lol lol lol lol

 

hóa ra éo có gì

Cá Độ Thắng mất nhiều mà Thua thì mất hết
Offline active member  
#20 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 03:23:23(UTC)
active member


Danh hiệu: Gold Member

Medals: Dep.: Virtual bet Dep.

Nhóm: Gold Member, Virtual bet Dep.
Gia nhập: 07-05-2010(UTC)
Bài viết: 8,733
Man
Đến từ: Đít gáy...à nhầm:Mông cổ

Thanks: 2109 times
Được cảm ơn: 4339 lần trong 1634 bài viết

THÔI KỆ ... MỌI VIỆC RỒI CŨNG SẼ QUA !!! HÃY NHÌN VỀ NƠI PHÍA XA CHÂN TRỜI...ĐỂ THẤY ÁNH BÌNH MINH!!!
Offline yeu_em  
#21 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 04:47:11(UTC)
yeu_em


Danh hiệu: Master Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 31-05-2009(UTC)
Bài viết: 6,343
Man

Thanks: 242 times
Được cảm ơn: 349 lần trong 282 bài viết

Originally Posted by: active member Go to Quoted Post

Offline duongdd4  
#22 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 06:07:29(UTC)
duongdd4


Danh hiệu: Junior Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 15-01-2010(UTC)
Bài viết: 357

Cảm ơn: 126 lần
Được cảm ơn: 29 lần trong 25 bài viết

Offline Mayday  
#23 Đã gửi : 28/09/2011 lúc 07:47:35(UTC)
Mayday


Danh hiệu: Master Member

Nhóm: Member
Gia nhập: 02-05-2009(UTC)
Bài viết: 4,641
Man
Đến từ: TP. HCM

Thanks: 1475 times
Được cảm ơn: 145 lần trong 126 bài viết

Originally Posted by: battu78 Go to Quoted Post

hôm qua mình đọc xong lúc 1h45...cảm giác cứ như có ai đó đang đứng sau lưng mình

click qua I b e t định gõ Man City..thì có tiếng gió sau lưng...gõ BAYER đi anh

sợ quá chạy lên lầu đi ngủ quên đi tè lun..sáng dậy xém tè dầm

@ cám ơn anh MA đã giúp em thoát chết

 

 

Có zụ này nữa hả ta?

UserPostedImage
Ai đang xem chủ đề này?
Guest (3)
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

Powered by YAF.NET | YAF.NET © 2003-2026, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 0.202 giây.